Xét về khoản khẩu hiệu, có lẽ khó quốc gia nào “đậm đặc” bằng xứ sở này. Lời lẽ luôn bóng bẩy, hứa hẹn luôn mạnh mẽ. Nhưng thử nhìn lại ba đời lãnh đạo gần đây, họ đã nói gì về “đổi mới” và “trong sạch” của bộ máy?
Tân Thủ tướng Lê Minh Hưng, ngay sau khi nhậm chức, đã lập tức đưa ra thông điệp: “Muốn phát triển nhanh, bộ máy phải trong sạch, cán bộ phải liêm chính, công vụ phải kỷ cương.” Nghe thì rất đúng, rất hay. Nhưng trớ trêu thay, cái tên “Thủ tướng Lê Minh Hưng” đã xuất hiện sẵn trên biển đỏ tại Văn phòng Chính phủ trước cả khi cuộc bầu cử chính thức diễn ra.
Chuyện này thực ra không mới. Trước đó, ông Phạm Minh Chính từng tuyên bố sẽ “thay thế ngay cán bộ yếu kém.” Xa hơn nữa, ông Nguyễn Xuân Phúc khẳng định chắc nịch: “Chính phủ nói là làm.”
Ba đời, ba khẩu hiệu. Điểm chung là đều rất “kiên quyết”, rất dứt khoát.
Nhưng kết quả thì sao?
Tham nhũng vẫn len lỏi khắp nơi. Thủ tục hành chính vẫn rối rắm, chồng chéo. An sinh xã hội vẫn còn nhiều lỗ hổng. Những vấn đề cũ chưa giải quyết xong, vấn đề mới lại tiếp tục phát sinh — dài đến mức không giấy bút nào ghi cho hết.
Vậy nên, sau tất cả, thứ đọng lại không phải là những lời hứa, mà là một kinh nghiệm quá quen thuộc:
Đừng nghe những gì họ nói, hãy nhìn những gì họ làm.
Và đáng buồn là, câu nói ấy — đến giờ — vẫn chưa hề sai.
