Dạo này mình ở ẩn, không muốn luyên thuyên nhiều chuyện thiên hạ, vì năng lượng vẫn còn trồi sụt thất thường, nhưng có những chuyện không nói không được (dù biết có nói rồi cũng chẳng xong, nhưng thôi kệ, cho nó bon mồm).
Thế hệ mình, sinh ra và lớn lên trong môi trường cờ đỏ, khi trưởng thành thì mình lại có cảm tình với cờ vàng, với những giá trị mà nó đại diện. Nhưng khi càng có tuổi, mình nhận ra rằng, lá cờ chỉ là biểu tượng, và biểu tượng là ý niệm, là ảo ảnh. Một biểu tượng được giương lên, không có nghĩa là các giá trị của nó đại diện là thật. Ví như lá cờ vàng ba sọc được dựng lên trước shop Hồng Hưng, Sunshine hôm Chủ nhật vừa rồi.

Thành thật mà nói, mình thất vọng vô cùng cho những người ở độ tuổi mà lẽ ra mình nên tôn trọng. Một nhóm người dựng bát hương, dựng bàn, dựng cờ, như muốn độc chiếm diễn đàn. Họ tự cho mình cái quyền được tưởng niệm, được xót thương, được làm việc đúng đắn, còn những người khác thì không.
Có một ý rất hay thế này, khi bạn giữ trong mình sự thù hận và căm ghét quá lâu, thì chính bản thân bạn sẽ biến thành thứ bạn thù hận và căm ghét đó. Họ, những người tỵ nạn cộng sản, căm ghét cộng sản tận xương tủy, nên chỉ cần một yếu tố nào đó kích hoạt, thì nỗi sân hận đó dâng lên ngay tắp lự. Nhưng, nếu không biết cách nuôi dưỡng lòng nhân của mình, càng ngày, hành xử của họ càng giống với thứ mà họ căm thù nhất. Và, thực ra, họ đang thể hiện mình như chính thứ họ căm ghét nhất đó.
Thứ nhất, ngậm máu phun người. Mình vô tình thấy post của ông chủ tịch hội, lấy hình poster cho buổi tuần hành, đính kèm với banner của hội Mẹ Việt tại Úc với cờ đỏ sao vàng, rồi bảo đây là mưu mô của cộng sản. Dù rằng, hai thứ đó chưa bao giờ đi với nhau.
Thứ hai, quy chụp và dán nhãn. Dựa trên phát cờ hiệu của ông chủ tịch, hàng loạt bài viết, comment khác quy chụp cho Hội Mẹ Việt ở Úc là tay sai cho cộng sản, và thuyết âm mưu được đưa ra, nào là cộng sản chuẩn bị dọn đường cho chuyến đi của Tô Lâm qua Úc, bọn chúng tài trợ tiền bạc và gài người vào các tổ chức cộng đồng của người Việt. Bọn chúng là những kẻ phản động. Viết đến đây, tự dưng mình muốn gửi thư đến ông chủ tịch, đề nghị ông lập chi bộ và làm luôn chức trưởng ban Tuyên giáo cho Hội của ông luôn cho nó vuông. Bởi vì, ông và những người ủng hộ, đang sử dụng chiêu tuyên truyền rất đặc trưng của cộng sản, thuyết âm mưu và gieo rắc nỗi sợ vô hình vào một thế lực thù địch to tổ bố.
Thứ ba, sử dụng thủ đoạn hèn hạ, tấn công cá nhân và người thân của họ. Hình ảnh của admin Hội Mẹ Việt và con bị đưa lên khắp nơi, để chứng minh cho lập luận admin Hội Mẹ Việt là tay sai cho cộng sản. Súc vật cũng cảm thấy chạnh lòng nếu bị đem ra so sánh với hành động này.
Trước khi viết tiếp, có một ý mình muốn nhấn mạnh, mình tôn trọng giá trị thực sự mà ngọn cờ vàng ba sọc từng đại diện, những giá trị nhân bản của nó trong thời đại vàng son đó sẽ không bao giờ mất đi, là những thứ bất kỳ ai có lương tri đều phải trân quý. Nhưng, không ai được quyền nhân danh một lá cờ để phỉ báng và chà đạp lên niềm tin của người khác. Đó là điều cơ bản, mà những người chạy trốn cộng sản, dám đánh đổi tính mạng của mình để tìm kiếm, nay, trên xứ sở tự do này, lại tự cho mình cái quyền đặt lý tưởng của mình cao hơn người khác, cho rằng mình chính nghĩa hơn người khác, chỉ có mình độc quyền được làm người tốt, còn những kẻ khác là những kẻ cơ hội, mưu mô, thủ đoạn.
Xưa rồi Diễm!
Quý vị đánh giá quá thấp người khác, và đánh giá quá cao bản thân. Thương thay!
Khác với hành trình vượt biên, vượt biển đầy hiểm nguy bất trắc của quý vị mấy chục năm về trước, thế hệ người Việt di dân bây giờ thuận lợi hơn nhiều. Điều đó đúng, nhưng còn một điều nữa mà quý vị quên, hoặc không hề nhìn thấy. Thế hệ người Việt di dân bây giờ, đa phần là người trẻ, có nền kiến thức và nhận thức rất khác. Họ không chạy trốn sự khắc nghiệt của cộng sản thời hậu chiến như con đường sống duy nhất như thời của quý vị, mà quyết định lựa chọn việc di dân dựa trên sự chủ động lựa chọn, vì các giá trị tốt đẹp hơn, và họ đánh đổi sự thuận lợi về nhiều mặt ở Việt Nam để bắt đầu hành trình khó khăn hơn ở nơi xa xứ.
Do vậy, họ tôn trọng hơn sự tự do, những giá trị tốt đẹp của xã hội mới này, và do vậy, họ tự nguyện phụng sự để gìn giữ và phát huy cho thế hệ tiếp theo.
Hôm Chủ nhật vừa rồi, có một việc thực sự rất đáng ngưỡng mộ, nếu quý vị tỉnh táo nhận ra, đó là tinh thần không đối đầu của những bạn bên Ban tổ chức buổi tuần hành. Các bạn không căng thẳng với những người mang cờ vàng, thể hiện sự tôn trọng, và tạo khoảng cách an toàn để các bên đều có quyền tự do biểu đạt những gì mình tin tưởng. Trong suốt buổi biểu tình, thông điệp không chính trị, không đảng phái luôn được nhắc đi nhắc lại. Nếu quý vị cho đây là một âm mưu thâm độc thì rõ ràng quý vị bất khả chiến thắng.
Thế hệ bây giờ, không chỉ nhìn vào quá khứ, mà họ cần sống cho hiện tại, nên, những hành động hiện tại của quý vị mới chính là giá trị mà quý vị đại diện, chứ không phải giá trị quý vị vay mượn từ quá khứ, nhưng phung phí ở hiện tại, và không hề hướng tới tương lai.
Tương lai nào cho cộng đồng người Việt ở xứ này nếu quý vị cứ tiếp tục khư khư giữ những nỗi khổ niềm đau đã xảy ra từ hơn mấy chục năm về trước. Quý vị được quyền giữ lấy thú đau thương cho riêng mình, nhưng cộng đồng người Việt bây giờ cần phải sống cho hiện tại, và xây dựng cho tương lai. Lũ trẻ, thế hệ tiếp theo, cần phải biết chúng là người Việt, yêu nơi chúng được sinh ra những cũng yêu quê hương nguồn cội của mẹ cha, chúng phải là những đứa trẻ tự do, được sống trong yêu thương, chứ không phải sự thù hận của quá khứ. Quý vị luôn khắc cốt ghi tâm ngày Quốc hận, nhưng chỉ ngồi ôm nỗi hận không làm ngày mai hùng cường!
“Tổ quốc – Danh dự - Trách nhiệm”. Quý vị tự thấy mình vong quốc, thì phải giữ lại Danh dự và Trách nhiệm chứ! Danh dự để hành động chính trực, và Trách nhiệm với bản thân và cộng đồng, vậy thì phải hàn gắn quá khứ, phụng sự cộng đồng. Quý vị, những người tự hào được thừa hưởng nền giáo dục Nhân bản – Dân tộc và Khai phóng của Việt Nam Cộng hòa, hãy thực thi trách nhiệm của người đi trước, của những bậc trưởng thượng, dẫn đường chỉ lối để cộng đồng này trở thành một cộng đồng chung sức cho cuộc sống tốt đẹp hơn chứ không phải cứ phỉ báng nhau vì khác biệt niềm tin.
Còn nếu không làm được, xin đứng nép qua một bên, để thế hệ chúng tôi đi tiếp. Chúng tôi không cần ngọn cờ nào dẫn đường chỉ lối, khi đi bằng sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau, chúng tôi sẽ tự tìm ra đường.
Trước khi dừng mồm, cũng phải thể hiện sự ngưỡng mộ đối với Hội Mẹ Việt tại Úc, các bạn đã làm quá tốt. Một sự kiện tự phát, thời gian chuẩn bị gấp rút, mà tinh thần tương trợ, đồng lòng ngút ngàn như vậy thực không phải ai cũng làm được. Thực sự rất trân trọng Nguyen Bao Chau.
Cái này mình khách quan nhé, mình không phải mem của Hội Mẹ Việt tại Úc (tại hơi dư tiêu chuẩn một khúc), cũng kg có liên quan đến Châu, dù Châu kinh doanh mảng làm đẹp tại Úc, còn mình thì đẹp.
Melbourne 11.08.2026