IM LẶNG TRƯỚC CỘNG SẢN, ỒN ÀO VỚI DÂN CHỦ

Tác giả: Trần Tuấn
IM LẶNG TRƯỚC CỘNG SẢN, ỒN ÀO VỚI DÂN CHỦ
 
🇺🇸 ngày 567,
 
Những năm trước họ xuống đường rất nhanh. Lần này, họ xuống… nhưng là xuống giọng.
 
 
Cờ vàng từng là phản xạ tự nhiên chống lại quan chức chính quyền Việt Nam sang Mỹ, nhưng gần đây giường như biến mất.
 
Mỗi khi lãnh đạo Việt Nam đặt chân xuống Mỹ, từ Tổng bí thư đến Chủ tịch nước, biểu ngữ dựng lên như nghi thức. Cờ phấp phới. Tiếng hô vang. Cảnh sát đứng canh. Đó gần như là sinh hoạt chính trị chủ chốt của một phần cộng đồng người Việt hải ngoại.
 
Nhưng Tô Lâm sang Mỹ, hồi cuối tháng 2 rồi, không còn thấy cờ vàng. Không có biểu ngữ. Không có tiếng loa. Sự thiếu vắng ấy đặt ra câu hỏi thú vị hơn cả một cuộc biểu tình.
 
Phải chăng mặt trận đã đổi hướng?
 
Thay vì chống quan chức Việt Nam, nhiều người đang bận chống ca sĩ từ Việt Nam biểu diễn. Í lộn tuyên truyền.
 
Thay vì chống cộng sản Việt Nam nhiều người đang bận chống “Đảng Dân Chủ cộng sản” ở Washington. Từ 'cộng sản' đôi khi trở thành một chiếc nhãn có thể dán tùy nơi. Ở Việt Nam nó chỉ một hệ tư tưởng. Ở Mỹ nó đôi khi chỉ đơn giản là tên gọi dành cho phe đối lập
 
Khi toàn bộ năng lượng chính trị của những người hăng hái với cờ vàng dồn vào để bảo vệ Trump, vào “cứu nước Mỹ”, thì Hà Nội bỗng thành câu chuyện xa.
 
Chống cộng trong nước Mỹ trở thành ưu tiên. Còn cộng sản thật thì để sau.
 
Cộng đồng người Việt ở Mỹ từ lâu ưu ái Trump như một biểu tượng chống cộng. Chỉ cần ông phát vài câu mà cả thế giới đã biết từ nửa thế kỷ trước, MAGA Việt xem như loài người vừa tìm ra lửa.
 
Vài câu cứng rắn với Trung Quốc. Vài phát biểu về tự do. Thế là đủ để đặt niềm tin. Đủ để phong làm ngọn cờ.
 
Trump người được tung hô là chiến sĩ chống cộng lại không giấu sự ngưỡng mộ với quyền lực tập trung, kiểu lãnh đạo mạnh tay.
 
Trump cũng không tiếc lời khen, hay che giấu sự thích thú với các nhà lãnh đạo cứng rắn.
 
Ngược lại ông chưa bao giờ tỏ ra say mê những ràng buộc của thể chế dân chủ.
 
Bằng chứng, cái Hội đồng Hòa Bình do Trump lập ra. Một bàn tròn nghe tên rất thơ mộng. Nhưng thành viên lại quen với quyền lực tập trung và nhà nước độc tài hoặc dân chủ phi tự do.
 
Không thấy bóng dáng những nền dân chủ lớn phương Tây. Hòa bình kiểu này nghe giống trật tự hơn tự do.
 
Ngay cả kiểu vận hành của tổ chức này, đặc biệt quyền lực và quyền lợi của người đứng đầu “trọn đời” giống như gia đình họ Kim bên xứ Kim Chi.
 
Hòa bình có thể rồi đây chỉ là cái bánh vẽ. Nhưng Gaza thì lại thật sự trở thành nơi phân lô bán nền do một nhóm tư bản thân hữu chi phối.
 
Vậy người Việt không biểu tình vì bận? Hay vì tin? Mà vị họ tin rằng muốn mạnh thì phải cứng. Tin rằng dân chủ nói nhiều quá. Tin rằng hợp tác với các nhà nước tập trung quyền lực mới là khôn ngoan.
 
Cùng kiểu quyền lực, như khi mô hình ấy đặt ở Hà Nội, nó sẽ bị gọi bằng độc tài. Nhưng khi đặt ở Washington, nó được gọi là “lãnh đạo mạnh mẽ”.
 
Ở Việt Nam là độc tài. Ở phe mình là quyết đoán.
 
Không xuống đường cũng là một lựa chọn chính trị.
 
Khi trung thành chính trị trong nước trở thành ưu tiên số một, thì lý tưởng dân chủ cho Việt Nam lộ mặt chỉ là khẩu hiệu.
 
Hóa ra, 'chống cộng' đôi khi không còn là một nguyên tắc. Nó có thể trở thành một chiếc áo, mặc vào hay cởi ra tùy người đứng trước mặt.
 
Rứa hỷ!
 
Biểu tình trước Quốc hội Liên bang Úc ở Canberra, tố cáo trước công luận quốc tế những vi phạm nhân quyền trầm trọng của chế độ CSVN do Tô Lâm độc tài cầm quyền.
 
Được biết ngày 9/8/2026, Chủ tịch CĐNVTD tại Canberra đã gửi kháng thư chính thức cho Thủ tướng Anthony Albanese "Formal Objection to the Australian Government's Official Reception of Mr To Lam and Request for Human Rights Accountability" & Bà Tổng Toàn quyền Sam Mostyn "Formal Objection to the Australian Governor's Official Reception of Mr To Lam and Request for Human Rights Accountability".
 
Tổng Hội Cựu Quân Nhân QL-VNCH cũng đã ra tuyên cáo "Cực Lực phản đối Tô Lâm đến viếng thăm Úc".