QUỐC HỘI CHƯA BẦU - THẰNG HƯNG ĐÃ LÀM THỦ TƯỚNG !
Ngày 6/4 - họp Quốc Hội LỢN .. lập tức chúng đã vội vàng treo tấm biển đỏ chói “Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng” lên tường văn phòng.Ở Việt Nam chức vụ cao nhất không cần Quốc hội bàn bạc, không cần đại biểu chất vấn, không cần lấy ý kiến nhân dân.
Quốc hội CON LỢN GẬT ngồi đó, tay cầm bút, miệng hô khẩu hiệu. Tỷ lệ “đồng ý” bao giờ cũng xấp xỉ 99%, còn 1% kia là… lỗi kỹ thuật.



LÊ MINH HƯNG đã được Tô Lâm và băng đảng chọn và sắp xếp gọn gàng. Quốc hội chỉ việc vỗ tay, ghi biên bản, rồi về nhà với phong bì đô la...!
Đây chính là bản chất của “dân chủ tập trung xã hội chủ nghĩa". Tổng Bí thư quyết định ai ngồi ghế nào, ai làm gì, thậm chí ai được treo biển trước. Quốc hội LỢN đóng vai quần chúng nhiệt tình reo hò “Đảng sáng suốt! Nhân dân tin tưởng!”.
Rõ ràng quyền lực không nằm ở Quốc hội, mà nằm ở bọn chóp bu ĐẢNG . Quốc hội LỢN chỉ là sân khấu để hợp thức hóa những quyết định đã được định sẵn từ trên xuống
Đây chính là bản chất BẦU CỬ CÔN ĐỒ TRỊ
● LS Nguyễn Văn Đài
Trương Mỹ Lan tuồn hơn 4,5 tỷ USD ra nước ngoài, đúng vào thời điểm ông Lê Minh Hưng đang ngồi ghế Thống đốc Ngân hàng Nhà nước.
Trong khi “nữ hoàng Vạn Thịnh Phát” biến SCB thành một cỗ máy in tiền khổng lồ, rút ruột hơn 300.000 tỷ đồng một cách ngon lành, rồi ung dung chỉ đạo chuyển hơn 4,5 tỷ USD (tương đương khoảng 106.000 tỷ đồng) ra nước ngoài qua hàng trăm hợp đồng khống từ năm 2012 đến 2022, thì ông Thống đốc Lê Minh Hưng đang… trực tiếp chỉ đạo hệ thống ngân hàng từ năm 2016 đến 2020.

Đúng cái thời điểm tiền chảy ra như nước, hệ thống giám sát ngoại hối của Ngân hàng Nhà nước lại im thin thít như đang thiền định. SCB thì vỡ nợ trắng trợn, báo cáo thanh tra được “sửa chữa” khéo léo, hồ sơ vi phạm bị ém nhẹm, dân thì mất sạch tiền tiết kiệm, ngân sách nhà nước phải gánh hậu quả, còn khối ngoại tệ khổng lồ cứ thế bay ra biển xanh một cách đầy nghệ thuật.
Sự thật phũ phàng thay: luật pháp với dân thường thì sắt đá, còn với đại án thì lại… mờ mờ ảo ảo như sương sớm. Một bên là nữ doanh nhân nhận án nặng nề, bên kia vị Thống đốc thời ấy lại thăng tiến êm ru – từ ghế Thống đốc lên Chánh Văn phòng Trung ương, rồi nhảy luôn lên làm Thủ tướng chính phủ. Công lý rõ ràng có hai tốc độ: nhanh như chớp với kẻ nhỏ, còn với kẻ to thì chậm vô hạn, thậm chí… quên luôn.
Bao nhiêu tỷ USD của dân đã hóa thành biệt thự sang trọng, du thuyền xa xỉ ở nước ngoài?
Và câu hỏi vẫn còn đó: bao giờ mới có câu trả lời thực sự, chứ không phải kiểu “đang tiếp tục điều tra”?