Sân bay Tân Sơn Nhất chật cứng, hành khách chen chúc như nêm mà Bộ Quốc phòng vẫn không chịu nhường sân golf cho sân bay. Đất quân sự thiêng liêng đến mức không thể đụng vào, nhưng khi xây Sân bay Gia Bình thì nhà nước lại giải tỏa sạch cả làng, cày nát những ngôi nhà cao cửa rộng của dân.
Dân dễ bắt nạt thật! Hàng ngàn sinh mạng bị đẩy ra đường, màn trời chiếu đất chỉ trong chớp mắt. Nước mắt và nỗi đau của dân trở thành nền móng cho những dự án “phát triển”.
Phát triển kiểu gì đây? Phát triển trên xương máu và nước mắt dân, hay chỉ là cướp của dân để làm giàu cho một nhóm?

Khi dân yếu thì mạnh tay cướp đất, khi chạm đến “lợi ích nhóm” thì lại im thin thít. Đó không phải phát triển, đó là cưỡng đoạt trá hình dưới danh nghĩa công ích.